Skip to Content

Home / Truyện tiểu thuyết / Cô vợ nhí 18 tuổi Tập 8

Vừa bước vào nhà, nhỏ thấy Quốc Huy. Anh ngồi đó, trong có vẻ là rất mệt mỏi.

Dường như là anh có điều gì lo nghĩ lắm.

_Anh sao vậy?- Mặc dù là chị dâu của Huy nhưng nhỏ vẫn gọi Huy bằng anh. Có lẽ bởi vì anh lớn hơn nhỏ nhiều, Huy chỉ thua Thiện có một tuổi chứ nhiêu.

_À, không có gì đâu! Anh chỉ hơi mệt!- Nhìn nhỏ bằng ánh mắt quan tâm, anh lại nói- Em không đi học à?

_Hôm nay là chủ nhật mà anh!- Nhỏ ngạc nhiên- Anh lạ lắm nha!

_Hì, hột vịt còn lộn mà em!

_Ừ! Thì xem như anh lộn đi!

_Phong nè!- Huy im lặng một lúc- Mai anh dọn ra ngoài!

_Hả? Tại sao?

_Anh vừa mới mua nhà!

_Nhưng ở đây không tốt hơn ah?

Huy im lặng, anh không muốn ai, đặc biệt là Phong biết nguyên do vì sao anh lại ra riêng. Ừ, đơn giản bởi vì anh thích Phong, chị dâu của mình. Thích ngay từ cái hôm đầu tiên gặp gỡ. Có lẽ là tình yêu sét đánh như người ta thường hay nói. Và anh đã xiểng niểng ngay cái cú sét đó. Lúc đầu, khi biết được giữa Thiện và Phong không có tình yêu, anh đã rất hi vọng. Nhưng bây giờ anh đã hiểu, họ sinh ra là của nhau, đúng, họ yêu nhau nhưng không thừa nhận. Dọn đi, Huy làm thế để tình cảm của mình được ngủ yên và cũng vì anh sợ, Thiện là một người khá tinh tế, nếu một mai Thiện nhận ra thì sẽ như thế nào?

_Anh Huy!- Nhỏ khẽ gọi khi thấy Huy cứ im lặng như chìm vào một thế giới khác- Anh có sao không?

_Không!- Huy cười- Anh muốn ra riêng chỉ vì lí do công việc thôi! Không có gì đâu. Em đừng lo.

_Uh! Vậy hôm nào anh cho em biết nhà qua chơi ha!

_Không ghét anh nữa ah?

_Hì hì hồi đó có, bây giờ hết rồi!

Huy bật cười. Có một chút gì chua chát trong giọng cười của anh. Nhỏ không hiểu. Chỉ biết rằng Huy đi như vậy chắc mẹ Quang sẽ rất buồn, cả Thiện, bé Kỳ và nhỏ nữa. Nhưng dù sao thì đó cũng là ý muốn của anh, không ai ngăn được.

Nhỏ nào đâu có biết được nguyên do thật sự mà anh muốn đi. Vì nhỏ. Cơn gió đem lại hơi mát cho người này nhưng lại làm cho người khác rét buốt.

Tối hôm đó…

_Anh Thiện!

_Gì?

_Sao anh không cản anh Huy! Để ảnh ra ngoài sống một mình, buồn lắm đó!

_Cô lo ah?

_Gì chứ?

_Lo thì đi theo đi!

_Anh…vô duyên vừa thôi!

Im lặng. Thiện bỏ sang phòng làm việc. Đốt cho mình một điếu thuốc, anh cố tập trung vào công việc nhưng mãi vẫn không được. Anh không phải thằng ngốc để không biết Huy thích Phong. Nếu có ngốc thì chỉ có cô vợ của anh thôi, giỏi đánh nhau chứ đầu óc thì trẻ con vô tội vạ. Một chút ích kỉ len lỏi trong Thiện, có lẽ vì thế mà anh để Huy dọn ra riêng. Thậm chí còn ủng hộ nữa chứ. Quả thật con người là một loài sinh vật phức tạp nhất trong tất cả các loài.

Coffe kem Hoàng Phong…

Đây là một địa chỉ được rất nhiều bạn trẻ quan tâm đến bởi cách bày trí khá bắt mắt, thức uống ngon, giá thành rẻ và một đội ngũ nhân viên phục vụ rất ư là nhí nhảnh. Cái quán này do anh em Hoàng bỏ tiền ra thành lập để giải quyết việc làm cho một số trẻ mồ côi, và cũng là để có thể tự lo cho mọi sinh hoạt của hai anh em, không phải làm phiền đến ba mẹ.

Đưa mắt nhìn một lượt khắp quán, Hoàng chắc lưỡi:

_Phải chi có tiền, mở thêm chi nhánh nữa thì khỏi phải đi giải quyết mấy vụ rắc rối!

_Uh! Nhưng vấn đề là không có tiền!- Hằng nói trong khi muỗng kem của cô vẫn không ngừng hoạt động.

_Haiz…!- Nhỏ thở dài- Khi tôi sinh ra mang được ngay tiếng con nhà…

_Giàu!- Hoàng ca tiếp lời của nhỏ.

_Xì! Giàu đâu mà giàu?

_Đại tiểu thư ơi! Chứ em nghèo chỗ nào? Chỉ anh coi!

_Hứ! Chỗ nào cũng nghèo hết!

_Ừ, nghèo nhất là nhan sắc!- Hoàng cười lớn- Á…á…á…

Tiếng cười của anh vụt tắt mà thay vào đó là tiếng thét kinh hoàng làm mọi người phải quay lại nhìn họ. Hoàng đưa cánh tay phải lên, xuýt xoa:

_Hic Phong ơi là Phong, em ác vừa thôi!

_Chài, cái này là ngày nào mày cũng mài răng hả Phong?- Hằng cười cười nhìn vết cắn trên tay Hoàng.

_Cho chừa cái tội bêu xấu mĩ nhân!

_Bác hai dính độc rồi! Hihi!- Lúc này Minh Kỳ mới lên tiếng sau khi dứt xong ly kem.

_Cái này là phải đi chích ngừa đó con!- Hoàng mếu máo- Về dặn ba con cẩn thận nha Kỳ! Cẩu sực là mất xíu quánh luôn đó!

_Anh nói gì?

_À không, anh nói răng em cắn nhìn vết trông đẹp lắm!

_Hahahah!

Cả bọn được dịp cười một trận ra trò. Ai mà không biết món “võ cắn ” của nhỏ là thứ mà Hoàng ớn nhất. Nhìn mặt anh lúc này thật tội!

_Híc, em coi chừng đó. Fan hâm mộ của anh sẽ xẻo thịt em cho coi!

_Hừ! Em sợ quá!

_Đồ ăn hiếp con trai!- Hoàng nhăn nhó làm Minh Kỳ ôm bụng cười.

_Thôi, đừng có mà tào lao nữa!- Nhỏ đổi giọng nghiêm- Chuyện ba cậu ấm hôm trước sao rồi? Em không nghe anh với Hằng đá động gì hết vậy?

_ Xong rồi!- Hằng cười khi thấy nhỏ trợn mắt ngạc nhiên- Ngay hôm đó ba cậu gọi điện thỏa thuận lại rồi. Tiền bạc với Bảo Ngọc cũng thanh toán xong luôn rồi!

_Còn tiền thuốc, tiền băng bó cho anh Thiện, tụi nó không đền ah?

_Ọc, ai biết đâu!

_Ủa mẹ ơi! Tiền đó, nội trả mà!- Minh Kỳ nói.

_À ra thế, định kiếm thêm hả em?- Hoàng xoa xoa tay, cười- Mơ đi bưởi!

_Muốn nữa hông anh?- Nhỏ nhe răng ra “khè ” Hoàng.

_Anh chị dùng bánh đi!- Hương (một nhân viên của quán ) mang đến một đĩa bánh qui.

_Ừ cám ơn em!- Hoàng hỏi- Dạo này mọi chuyện ở quán vẫn tốt chứ?

_Dạ, buôn bán rất đắt khách nhưng…- Cô bé ngập ngừng.

_Nhưng sao?

_Dạ, dạo này tụi em mất ngủ hoài!

_Sao vậy?- Nhỏ quan tâm- Bộ ở đây có dịch “mất ngủ ” ah?

_Không phải! Tụi em không có bệnh mà là sợ, không ngủ được!

_Sợ gì chứ?- Hằng nhăn nhó- Em nói sao khó hiểu ghê!

_Sợ ma!

_Hả?- Cả bốn cái miệng cùng đồng thanh. Minh Kỳ run giọng- Cô nói ma hả? Đâu?

_Em nói rõ anh nghe xem!

_Hic, hơn cả tuần nay tụi em bị ma hù! Ngủ không được!

_Nhưng ma ở đâu chứ?- Nhỏ nóng nảy.

_Căn biệt thự cách quán mình bốn căn nhà ấy. Trước nay nó bỏ hoang, vậy mà tự dưng một tuần nay, tụi em nghe tiếng gào thét trong đêm, có lúc tự dưng đèn bên đó bật sáng tụi em còn thấy bóng một cô gái tóc dài nữa.

_Cô nói thiệt hả cô!- Mặt Minh Kỳ tái xanh.

_Ma ư?- Hoàng lẩm nhẩm.

Quay sang Minh Hằng và Tiểu Phong, bắt gặp ánh mắt của hai đứa, anh biết chắc là chúng cũng có cùng ý nghĩ với anh: “đi bắt ma “.

12h tối thứ bảy, bốn cái bóng đen lờn vờn trước căn biệt thự đã ngã màu. Trông nó cũ kĩ và đáng sợ làm sao ấy.

_Làm cách nào em và nhóc này đi được?- Hoàng khẽ hỏi.

_Thì trốn đi! Cũng may là hồi tối em bỏ tí thuốc ngủ vào đồ ăn của anh Thiện!- Nhỏ cười khúc khích- Mẹ con em làm việc rất hợp rơ, đúng hông con yêu!

_Yes! Mẹ với con là “siêu nhơn “!- Minh Kỳ cười híp mắt.

_Thôi, đừng có tào lao nữa! Lo chuyện chính kìa!- Hằng nhắc nhở.

_Làm cách nào vô trong?- NHỏ thở dài ngán ngẩm- Leo tường ah?

_Ừ! Chỉ còn cách đó thôi!- Hoàng nói- Em với anh leo vào, bẻ khóa, mở cửa cho Hằng với Minh Kỳ đem xe vô.

_Anh có đem theo dụng cụ chứ?

_Dĩ nhiên! Xem thường anh hoài!

_Vậy thì…đi!

Thế là hai cái bóng đen thoăn thoắt trèo tường. Phải nói leo trèo là nghề của anh em Hoàng, nó được tôi luyện cũng nhờ mấy lần trốn đi chơi. Hoàng với Phong coi vậy mà tính khí rất giống nhau. Nghịch phá, thích học võ, thích làm chuyện nghĩa hiệp…chỉ khác nhau có mỗi cái là Phong là con gái, còn Hoàng đích thị con trai. (Úi, mình lại nói lan man rồi!)

Cuối cùng thì Hoàng và Phong đã vào đến trong. Đưa mắt nhìn một lượt, tự dưng hai người cảm thấy nổi da gà.

_Ghê ghê làm sao đó anh hai!- Nhỏ run giọng.

_Ờ, nhà gì đâu mà vắng lặng như tờ!

_Ngốc, nhà hoang kêu không vắng!- Nhỏ phát vào vai Hoàng một cái rõ đau-Thôi, lo bẽ khóa cho hai kẽ kia vào nữa.

Hai anh em bắt đầu làm việc. Từng luồng gió thổi đến làm cả hai nổi da gà. Không gian vắng lặng, tối tăm, chỉ có tiếng lá cứ xạc xào.

_Tạch!- Chiếc ổ khóa bật mở.

_Xong rồi!- Hoàng thở phào nhẹ nhõm, kéo nhẹ cánh cửa đã gỉ sét ra- Vào đi.

Hằng dắt chiếc môtô của nhỏ vào, bé Minh Kỳ nối bước theo sau. Hoàng cũng chạy ra đưa con ngựa của mình vào. Khi hai chiếc xe đã được dựng ngay ngắn bên nhau thì….

_Á…á…á…á….

Một tiếng thét kinh hoàng phát ra. Tiếng thét như từ cõi âm ti vọng về. Bé Minh Kỳ ôm chặt lấy nhỏ, Hằng cũng dính sát vô Hoàng. Được một lúc, lấy lại bình tĩnh, nhỏ nói:

_Nó là tiếng gì thế!

_Có trời mới biết!

_Ma đó, mẹ ơi! Mình về đi mẹ!- Minh Kỳ khóc.

_Nín! Con là con trai thì phải mạnh mẽ lên chư!

_Mày đừng có la nó! Tao con sợ huống gì là nó!- Hằng run run.

_Giờ tính sao?

_Đi!- Hoàng nói- Bất quá thì…

_Thì sao?- Cả ba đồng thanh.

_Gặp ma!- Hoàng nhún vai cười tỉnh.

_Haiz…đến rồi, liều, vô luôn!

_Ờ!

_Con theo mẹ!- Minh Kỳ đã lấy lại chút bình tĩnh. Kể ra thì thằng bé này ngoài cái tài lanh và bướng thì cũng anh hùng gớm.

Bốn người nối đuôi nhau lần vào biệt thự. Cánh vửa gỗ nặng nề bật mở, một thoáng do dự trong mắt họ. Rồi Hoàng bước vào trước, theo sau là Kỳ, Hằng và cuối cùng là nhỏ. Căng mắt trong bóng tối nhìn một lượt xung quanh, Hoàng khẽ nói:

_Không có gì cả!

_Vậy phải làm sao?- Hằng hỏi.

_Bật đèn lên cho chắc!

_Có sao không?

_Thử mới biết!

_Hỏi Chúa để bít thêm chi tiết !

Cuộc đối đáp giữa Hoàng và Hằng chưa xong thì đèn đã bật mở. Cả hai, cùng Minh Kỳ đứng chết trân tại chỗ.

_Có lẽ tao là “chúa”!- Nhỏ đang đứng cạnh công tắc, cười cười nói.

_Mày là quỷ thì có! Muốn đứng tim đây này!

_Hahaha mày nhát quá Hằng ơi!

_Nhịn mày đi!- Hằng cố nén cục tức. Còn nhỏ thì vẫn trình diễn nụ cười chọc tức.

_Anh không nghĩ là có người sống ở đây!- Hoàng nói.

Nhìn căn phòng với các vật dụng được trùm khăn trắng. Hằng gật gù:

_Em cũng nghĩ vậy!

_Chưa chắc!

_Sao chứ? Em thấy gì hả Phong?

_Không có bụi!

_Ừ, con thấy sàn nhà sạch bong, chắc ngày nào cũng được lau chùi!- Kỳ ngồi bệt xuống sàn.

_Thế thì ai lau?

_Làm sao tao biết được!- Nhỏ gắt- Chắc ma đó!

_Đi lên lầu!- Hoàng nghiêm giọng.

_Ừ!

Cả bọn nhẹ bước lên lầu. Không có tiếng động gì ngoài tiếng tim của cả bốn cứ đạp liên hồi trong lồng ngực. Lên hết các bật cầu thang là một dãy hành lang hẹp. Rùng mình, cả bốn nắm chặt tay nhau.

Dãy hàng lang tối om, dài ngoằng. Câu hỏi dậy lên trong lòng cả bốn : ” Nếu ở đây không có ai thì cái gì phát ra tiếng thét lúc nãy? “.

_Mẹ!- Minh Kỳ nắm chặt tay nhỏ. Bàn tay bé tí của nó ướt đẫm mồ hôi.

_Đừng sợ! Mẹ vẫn đi sau con mà!- Nhỏ trấn anh nó.

_Chúng ta vào thử phòng này đi!- Hoàng nói khi đứng trước căn phòng cuối dãy hành lang- Nếu không có gì thì đi lên tầng trên.

_Sao phải là phòng này?- Hằng thắc mắc.

_Vì nó không có khóa!

Cánh cửa nhẹ mở ra, nối đuôi nhau, cả bọn bước vào.

_Tối quá!- Hằng khẽ nói.

_Bật đèn đi mẹ!- Minh Kỳ níu níu tay nhỏ.

_Ừ, “chúa” trổ tay thử đi!

_Hết cách rồi con. Ta không biết!- Nhỏ trả lời bằng giọng rất ư là thễu não.

_Lấy điện thoại ra, bật lên!- Hoàng đưa ý kiến.

_Hay!

Thế là bốn cái điện thoại chụm vào nhau. Ánh sáng yếu ớt được di chuyển trong phòng và dừng lại ở một chỗ…Họ thấy một cô gái tóc tai rũ rượi, mắt trợn tròn, lưỡi thè dài ra.

_M…m…a…a!- Hoàng lắp bắp.

_Á…á…á…á…

Tiếng thét lúc nãy lại vang vọng khắp tòa biệt thự, bốn kẻ đứng đó cũng thét lên một tiếng kinh hoàng rồi bất tỉnh.

_Á ma ma! Đừng có ăn thịt tui! Tui sợ lắm!-Nhỏ bật dậy la chí chóe.

_Em có sao không?- Một giọng nói trầm ấm vang lên.

_Con lạy bà ma, tha cho con đi! Con hứa con sẽ cúng quãi cho bà!- Nhỏ chắp tay xá xá.

_Phong! Anh Huy nè! Bình tĩnh đi.

Định thần lại. Nhỏ thấy Quốc Huy đang ngồi trước mặt mình. Trông anh có vẻ rất lo lắng. Đưa mắt nhìn xung quanh, nhỏ thấy mình đang ở trong một căn phòng tuy cũ kĩ nhưng rất sạch sẽ và có lẽ nó tốt hơn…căn phòng lúc nãy.

_Em bình tĩnh lại chưa?- Huy hỏi.

_Em đang ở đâu? Con ma đâu rồi!

_Ma cỏ gì ở đây?- Huy nhăn nhó- Em đang ở phòng anh.

Như chợt nhớ ra điều gì, nhỏ nắm vai Huy lắc lắc:

_Mọi người, anh Hoàng, Hằng với bé Kỳ đâu? Họ bị gì rồi hả anh?

_Em tưởng tượng hay thật!- Huy cười- Uống cái này đi cho bình tĩnh lại rồi mình nói chuyện!

Nhận lấy cốc sữa nóng từ tay Huy, nhỏ vẫn còn hoang mang. Chuyện gì đã xảy ra? Mọi người sao rồi? Còn con ma đó thì sao? Rất rất nhiều câu hỏi hiện ra trong đầu nhỏ. “Dầu sôi lửa bóng thế này mà ngồi uống sữa là sao? “.

_Anh…

_Em không phải lo. Mọi người đã tỉnh và đang dùng suop ở ngoài. Chỉ có em là giờ này mới dậy đó!

_Em không hiểu!- Nhỏ nhíu mày- Vậy còn…

_Chỉ là mô hình thôi mà nhóc! Anh làm đó!

_Anh?

_Ừ, anh là chuyên viên chế tạo mấy thứ đó mà!

_Còn cái âm thanh?

_Cũng anh!- Huy có vẻ tự hào lắm- Tạo ra mấy cái hiệu ứng âm thanh đó không dễ đâu đó!

_Vậy là…

_Anh vừa mua căn biệt thự này! Nhưng chưa có thời gian tu sửa. Vả lại anh thấy để vậy nó có cảm hứng làm việc hơn!

Ngồi thừ một lúc như để thấu hiểu điều Huy vừa nói. Nhỏ quắc mắt nhìn anh:

_Giỏi nhỉ?

_Hì, anh xin lỗi vì làm mấy em sợ!

_Chú Huy ác lắm!- Minh Kỳ chạy vào- Mẹ, mẹ đỡ chưa?

_Ừ, con không sao chứ? Bác hai với cô Hằng đâu?

_Dạ, đang xử lý con ma!

_Xử lý?- Huy nhíu mày- Là sao?

_Dạ, là bứt tóc nó, đập nó!- Kỳ huơ huơ tay minh họa.

_TRỜI!!!!

Huy phóng một mạch ra ngoài. Cái mô hình khó khăn lắm anh mới làm được, vậy mà…” Trời ạ! Mình điên mất! “.